Cà phê một mình

Ly cà phê thoi loi, 
Giữa một cõi mơ hồ. 
Ta ngồi trong góc khuất, 
một mình chỉ một mình…. 

Từng giây và từng giây. 
Ngỡ thời gian quên trôi. 
Ta thèm một giọng nói, 
Thèm một ánh nhìn thôi! 

Ngoài kia ai vội vã, 
Đi đạp cả chân nhau. 
Họ tìm và khát khao – 
Những thứ phù du sao. 

Cũng tìm ,cũng khát khao. 
Chưa bao giờ vội vã, 
Gần ba mươi năm chẵn. 
Còn thấy ta một mình.



Chừng nào em mới đến ? 
Chán chê những giấc mơ, 
Chán chê những đợi chờ. 
Ly cà phê đen sánh. 
Khi nào hết đắng đây ?

Author: Thi Linh

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *